CHƯƠNG 1496 

Hỏa Đan Thư liếc chủ tiệm một cái nói: "Ông gấp gáp gì chứ. Đi thì đi thôi, ba ngày sau, không phải hắn còn sẽ về hay sao?" 

Chủ tiệm liên tục đúng thế, cũng không dám cãi lại. Chỉ dám nhủ thầm trong lòng "Vừa rồi không phải nói, muốn để cho hắn xem bản lĩnh của tiểu tử này hay sao? Sao bây giờ chẳng có động tĩnh gì cả?" 

Hỏa Đan Thư dời ánh mắt về phía đường phố. Bên dưới, Cửu Thiên và Linh Bối chậm rãi đi ngang qua. 

Hỏa Đan Thư cười nói: "Ngay cả ngự phong chi vật cũng không có. Người này là nghèo thật sao, hay là chân nhân bất lộ tướng" 

Chủ tiệm nói: "Cửu gia, tôi thấy hắn thật sự nghèo. Ngài không thấy vừa rồi tính tiền hắn lấy linh thạch ra sao? Vừa rồi ở chỗ tôi không phải là uống trà sao, thế mà trực tiếp lấy ra một linh thạch trung phẩm đấy" 

Hỏa Đan Thư như suy tư gì đó gật đầu nói: "Ừ, một Luyện Khí sĩ nghèo đến nỗi ngay cả ngự phong chi vật cũng không có, lại có thể mang trong mình hai bảo vật Hư Vô pháp châu và long đan. Bên cạnh còn có một mỹ nữ võ giả theo hầu. Ngươi không cảm thấy rất thú vị sao?" 

Chủ tiệm: "Đúng là có chút thú vị" 

Hỏa Đan Thư cười nói: "Chờ mà xem. Có lẽ một lát nữa lại có trò hay để xem" 

Nói rồi, Hỏa Đan Thư và chủ tiệm nhìn theo Cửu Thiên đã đi đến góc đường, nơi đó đúng là trận Di Thiên. 

Trận Di Thiên của Nước Đan Thánh, nơi nơi đều có, không hề thu phí, cứ trực tiếp đi vào là được. 

Trận Di Thiên to lớn như vậy, cao khoảng ba trượng, rộng một trượng, thoạt nhìn giống như cửa thành ở quê của Cửu Thiên vậy. 

Bên cạnh có hai quán trà, hơn mười chấp sự của nhà họ Hỏa ngồi ở hai bên, nhìn chằm chằm mỗi một người ra vào trận Di Thiên. 

Nhìn thấy Cửu Thiên và Linh Bối đi tới, mấy chấp sự liếc nhau, nhỏ giọng nghị luận: "Nữ, võ giả. Có cần phải ngăn lại không?" 

"Vừa rồi không nghe rõ mệnh lệnh của Cửu gia hay sao, chỉ cần là võ giả thì lập tức bắt lại!" 

Ngay lập tức, hai gã Luyện Khí sĩ mặc áo tím đứng dậy cản đường của Cửu Thiên và Linh Bối. 

Cửu Thiên và Linh Bối nhìn thấy áo tím thần sắc liền thay đổi, Linh Bối đã âm thầm lấy cây sáo của mình ra, chuẩn bị ra tay bất kỳ lúc nào. 

Cửu Thiên thấy bọn họ, cơ bắp căng cứng, thần sắc trên mặt thay đổi nói: "Làm gì vậy? Chẳng lẽ hôm nay trận Di Thiên không được dùng sao?" 

Một Luyện Khí sĩ áo tím tiến lên trước, cực kỳ cao giọng nói: "Vị công tử này, không phải là không được dùng. Chỉ là nhà họ Hỏa có lệnh, hôm nay nghiêm cẩn tra xét tất cả các võ giả, ngài có thể vào, nhưng vị nữ võ giả bên cạnh ngài đây, nhất định phải đi theo chúng ta một chuyến" 

Cửu Thiên kéo Linh Bối ra phía sau nói: "Đây là nha hoàn bên cạnh ta, ai dám động vào cô ấy, ta sẽ lấy mạng của người đó" 

Linh Bối hung hăng nhéo Cửu Thiên một cái, nhỏ giọng nói: "Nha hoàn cái đầu anh ý!" 

Mấy tên Luyện Khí sĩ áo tím khẽ cười hai tiếng, dẫn đầu là một tên trên người có tơ hồng nói: "Vị công tử này, đừng có rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt. Có thể ngươi không nghe rõ, ta nói là mệnh lệnh của nhà họ Hỏa!" 

Vừa nói, gã đàn ông này lấy một khối thẻ bài lấp lánh ra. 

Như một ngọn lửa hừng hừng, bên trong có một chữ "Lệnh" nhấp nháy! 

Gã đàn ông ngẩng đầu, dáng vẻ kiêu căng nhìn Cửu Thiên. Khi gã tưởng rằng, chỉ cần là luyện khí sĩ của nước Đan Thánh, nhìn thấy khối lệnh bài này, chắc chắn thần sắc sẽ thay đổi cực lớn, rồi sau đó vâng vâng dạ dạ. 

Nhưng hôm nay, gã đàn ông lại phát hiện, bản thân có lẽ đã đụng phải một người không bình thường. 

Cửu Thiên như nhìn thấy rác rưởi, chỉ liếc lệnh bài trong tay gã một cái, liền nói: "Xin lỗi, cho dù là lệnh bài của ai. Cũng không thể nào bắt ta giao người ra!" 

"To gan!" 

Hơn mười tên luyện khí sĩ áo tím đồng loạt đứng dậy, vây Cửu Thiên lại ở giữa. 

Ngay lập tức, trên đường phố, vô số người vội lui ra, ánh mắt kinh ngạc quay đầu nhìn về phía bên này. 

Trên trà lâu, chủ tiệm cũng rướn cổ nói: "Cửu gia, đánh nhau rồi! Tiểu tử này, thế mà cả nhà họ Hỏa cũng không để vào mắt. Hắn thật to gan!" 

Trong mắt Hỏa Đan Thư có ánh sáng khác thường nói: "Loại người sát phạt quyết đoán này, sẽ không để ý đối thủ là ai đâu. Dù sao tuổi trẻ khí thịnh mà! Tam mập, ngươi nói hắn có thể chống đỡ được mấy chiêu?" 

Chủ tiệm cười nói: "Ta xem thì chắc chỉ ba chiêu thôi." 

Hỏa Đan Thư lắc đầu: "Ta cược hắn có thể chống đỡ được thời gian một nén nhang. 

Chủ tiệm ngẩn ra một chút, nói: "Cửu gia, ngài đề cao hắn quá rồi." 

eyJpdiI6ImNlcmFaUHU3V09WSzIzSDZcL0lkZlpRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Imw2MGtXRWNud1VzMmd0bzZoNkVoeXNGbzZBZng1bDNuSWJFOFpjZVdPbmQrR0JqNlBGcWdzSkpLQlwvUzdBXC9hQW9yU05XYzM0SnhnOEsrSjNSNXM0R0RzVWtXZFp4RGpsYUF2UzlQendFWUtxRW1kd0ZDbnNiSWtEa2ExN0NqRHQraHl2dGlubjZUM3dYbDVYUTZxU0VSY2JqZ29lM01ZMzdcLzNjOXhQUFliZGZ0SldYWTRBTEtzRXgyYWJOM1wvbnZaaWN4MnJhdnQrbzI4OHk0UXZMQWd1eDErbUVkc0ZDNXFUN1YrNHpYMjRVS3FGQ3RDTkl6dmtnN2g3c25iUnpvVnpLbytLR29EQmZnaTNqOTE4U2NrR2VlTWtIZGdMZ1VzeFd0Sk1VN3gzQVFRdFRpNWpsUW9lbGtcL0NsKyttSHpKZ1VQd0lqVng0aXdpWkE0UUw0MGtMOUtqcjJlZXdXdmtuUytWZERUSU9qQ3MrY3BxZmxcL01DNmlwZWlhUkRxZlhEZWNQWXl0TXJ1TEpJNVl1aTVIRk1tUHpKTDJ6UndQY3l1RXFSS2lvc1dmTWpNdzFYWFNxczc5UkRPREZEZlgyeUptYTlTekdhQ3JaVllnMlwvd2lIQUI3ZlpqXC8rd1RXMWJGandQQ1BUVEIrQzFBVTFvTzc0ako4cWZCdzJIaFQ4ZlJWaXJ4d3d0Q2d0ZXI4aHZHdUQ5V0NrUUlzRkZaeENlMWlBRHU2R3QyeGdPMnVLQ1wvNVdleWxYbklwdVNBRndZNk1QZFRVNTIxTDFVK1B3Zm1kM2FaajFqRnVSTHNLYTZCN09PeGVDTWZtXC9TOVZvekRVSGMzSmpFcVZFT2pIVkNHWHFTSDBhNVd5TW9FY29UUmZvRmFuS09EXC9rT2ZVWVRJWTNLMXlXVFZqZktkOGdENTlVMXp6TzdQT1dTWWZaYVJGMWpSbE5kallLc1BcL2RNMzI3c2x0YVZIdTErU1hvdUpWQm9rOHpoZG51VlpZQ1pYSDJqakh0MHlCMThINThqWkNDVkFZUzl4dlk5cVlKMDhhSVhzSUViTFNpblwvVUVRMlRZMHFcL3NoRkJlamVSSGtFdjk0M1lnZVBzZmFSQTFOQ1pcL01lNEh4dnR2dmR3TlQ1bFN3PT0iLCJtYWMiOiI3NDE1MGMzYWNiMDRmNDZlMzFhMTFiZmY5NDhhOThhMTQwNWJmZjViMDg4MjBhNDQ4MmIxZmI3Y2YyZWRlZWZkIn0=
eyJpdiI6InczU3RyNm9VSVhxZVFlaktZXC9cL0E0dz09IiwidmFsdWUiOiJIeXZZWjNhREJ0akJOT3c1RjErTE0xOWJBM28wYXU5Q1RcL2V4eVJnNG1xUnBKVUNKUzBOVFRzM2hINFcxVThlM0dMU0QxMDUwRWFUa2lNWVV6SWU4bHRQRzgwTDZqN0JSQWNRNG1hVDJhTlwvOUt6SHhZOG55ZU1wU0F6RDdNN0kwcGpReGtcL0RcLzRkckVoeXp4dGhneUk3UjBoaEc5eUZSS3lDWUU2QUxrTmR3OGF4aHBUVmh4QnBPOVZtWHZKTndCa08wTVFzRFZWQzZxN3dhQ1VMazVFTk9FdFVleUk5dnoweCtmXC9mVWJHZjU2b3RzbWo3b3VKeXo5QlAxMTlId2VcL0N3RWxMY1Zidk54TkRNUWpXcitoVEdJNzZjTjhLSmI3ZkFkUzVNbm5CdEh2Tk5xVVJqYUhEbEpkY05tb0piMnFXVHFsNlM2aE9LVWRTbDg2NGRieWRjUUg3R0taUmhwT01ZK1B4Tm9DbklqeEtCa2JLVGlBUkM5UE4zNXIxbDEiLCJtYWMiOiJkOTAxZTBmZDFkZTM5NWE2ZGJkNzU5Y2QwZjVhNTVlYjI3YTg4ZGNkMTczNzg0NjE4NjYwNjQzMDBjNjA3MGJmIn0=

Ánh mắt Hỏa Đan Thư đảo qua đám người phía dưới, lẩm bẩm nói: "Trường hợp náo nhiệt như vậy, hai võ giả kia có thể cũng tới xem không? Có thể dọa bọn họ chạy mất không? Hừ, dọa sợ là tốt nhất. Nếu bọn họ không dám dùng trận Di Thiên, thì đúng là cá trong chậu, sớm muộn gì cũng bị bắt được thôi"

Ads
';
Advertisement
x