CHƯƠNG 1501. 

“Hỏa tiền bối, câu này có ý gì?” 

Cửu Thiên giả vờ bình tĩnh nói. 

Hỏa Đan Thư đột nhiên vật cười, nói: “Cửu Thiên công tử, có thể cậu vẫn không biết, cửa hàng thuốc Đan Hỏa lúc nãy cậu đi vào chính là sản nghiệp của nhà họ Hỏa ta. Cậu vừa rời đi tôi đã biết chuyện ba ngày sau cậu sẽ giao dịch thần dược với chủ tiệm kia. Mặc dù tôi không thích chủ tiệm béo kia, nhưng tôi không thể không thừa nhận, về phương diện dược liệu, ông ta có kiến thức tốt hơn nhiều so với những người luyện khí sĩ khác. Ông ta nói cậu có một loại linh khí dồi dào, nhưng lại là loại dược liệu mà ông ta chừa từng thấy, chắc chắn là từ một nơi rất xa đưa đến. Nơi sản xuất ra loại dược liệu đặc biệt mà tôi có thể nghĩ đến chính là vực Tử Vong xa xôi, hoặc Giới Sơn, cậu đến từ đâu?” 

Cửu Thiên và Linh Bối nhìn nhau, hai người đều thầm thở phào nhẹ nhõm. 

Cửu Thiên suy nghĩ một lúc nói: “Rất xin lỗi, đều không phải. Tôi cũng không biết vực Tử Vong và Giới Sơn mà ông nói là cái gì. Chúng tôi đến từ một nơi từ trước đến nay không có ánh mặt trời, tràn ngập chướng khí và sâu độc. Xuyên qua một trận Di Thiên bỏ hoang, tôi đến một nơi hoang dã cách xa hàng ngàn dặm” 

Hỏa Đan Thư gật đầu, cười nói: “Chướng khí, sâu độc? Vậy chắc chắn là vực Tử Vong. Trận Di Thiên bỏ hoang? Cậu chắc chắn đã tìm được một trận pháp không gian cố định thời gian mà một cường giả nào đó để lại. Cửu Thiên công tử, cậu lớn lên ở vực Tử Vong?” 

Trên mặt Cửu Thiên hiện lên nụ cười, quả nhiên nói dối phải khiến đối phương tự cho rằng mình đoán được chân tướng, mới là cách nói dối tốt nhất. 

Cửu Thiên nói: “Từ lúc có ký ức đã ở đó rồi, tôi và cô ấy đều sống ở đó!” 

Hỏa Đan Thư tỏ ra khó hiểu, lẩm bẩm nói: “Ở vực Tử Vong có người có thể sống được mười mấy hai mươi năm? Thật là khó tin, sư phụ của cậu chắc chắn là một cường giả hàng đầu!” 

Cửu Thiên chỉ cười mà không nói gì. 

Hỏa Đan Thư cười nói: “Tôi lỡ lời, Cửu Thiên công tử đừng để tâm. Sau này chắc chắn sẽ không nghe ngóng chuyện của sư phụ cậu nữa. Nhưng một ngày nào đó, tiền bối muốn đến thăm cậu, cậu nhất định phải giới thiệu tôi với người ấy, tôi là một người rất kính trọng những cao nhân tiền bối. 

Cửu Thiên gật đầu nói: “Hỏa tiền tối khiêm tốn rồi. Theo như tôi thấy, Hỏa tiền bối chính là cao nhân tiền bối. 

Hỏa Đan Thư bật cười: “Cửu Thiên công tử, lời nói của cậu khiến người nghe cảm thấy rất thoải mái. Đồ ăn đâu, tại sao vẫn chưa mang lên!” 

Ngón tay Hỏa Đan Thư gõ mạnh xuống bàn. Bên ngoài lập tức truyền đến tiếng hét của nhân viên: “Đồ ăn đến rồi!” 

Sau đó, cửa phòng được mở ra, trên những chiếc đĩa đầu màu sắc bày đủ loại món ăn nóng hổi, phải có đến ba bốn mươi món. 

Những đĩa đồ ăn treo lơ lửng giữa không trung, Cửu Thiên cẩn thận nhìn lại, mới phát hiện, trên chiếc khay này có ngũ hành chi phong phù ấn. 

Đúng là nước Đan Thánh, pháp quyết của luyện khí sĩ ở khắp mọi nơi. 

Xem ra, ở nước Đan Thánh này, trận pháp phù ấn đã phổ biến trong nhân dân. 

Cửu Thiên có thể tưởng tượng được, người dân của nước Đan Thánh sinh hoạt có lẽ vô cùng thuận lợi. 

"Moi!" 

Hỏa Đan Thư cười, nói với Cửu Thiên. 

Cửu Thiên và Linh Bối cũng không khách khí, bắt đầu mở da bụng để ăn. 

Hỏa Đan Thư vốn dĩ có chút nửa tin nửa ngờ với hai người đến từ vực Tử Vong, nhưng vừa nhìn thấy tướng ăn của hai người, Hỏa Đan Thư lập tức tin đến chín phần. 

Tướng ăn quá quê mùa, điên cuồng, hai người này thật sự giống như chưa từng được học lễ nghĩa. 

Ở nước Đan Thánh, cho dù là võ giả bình dân kiếm được ít tiền nhất cũng phải biết hai chữ tao nhã. 

Nhưng hai người trước mặt, quả thật giống như chưa từng ăn cơm. 

Đương nhiên, Hỏa Đan Thư không biết, Cửu Thiên và Linh Bối đến từ một đất nước toàn là võ giả. 

Những võ giả thẳng thắn kia lúc ăn cơm không có quá nhiều quy tắc, cho dù đến cả các bữa tiệc của quốc gia vẫn ăn một cách điên cuồng. 

Đặc biệt là, Cửu Thiên còn xuất thân từ Nhất Nguyên viện của Học viện Võ đạo. 

Hồi đó ở Nhất Nguyên viện, ăn cơm chậm chính là bi kịch! 

Cái gì mà quét sạch toàn bộ, cái gì mà ăn như chết đói. 

Hỏa Đan Thư còn chưa ăn một miếng nào, Cửu Thiên và Linh Bối đã ăn sạch sẽ một nửa đồ ăn. 

Lúc này, Cửu Thiên mới thả tiểu Hắc ra, bàn đồ ăn này vô cùng ngon. 

Mặc dù đều được làm bằng dược liệu, nhưng ít nhất không phải món nào cũng đắng. 

Tiểu Hắc cũng há to miệng ăn, trong chốc lát, một bàn đồ ăn đã bị quét sạch sẽ. 

Hỏa Đan Thư ngồi bên cạnh nhìn, khuôn mặt có chút vặn vẹo. 

Ông ra có chút nghi ngờ, Cửu Thiên có phải là một con thú hoang đội lốt người không. 

Cửu Thiên lau miệng, hắn không thèm quan tâm Hỏa Đan Thư không ăn một miếng nào, dù sao Hỏa Đan Thư không quên trả tiền là được. 

Hỏa Đan Thư giật giật khóe miệng nói: "Cửu Thiên công tử, mùi vị cũng được đúng không? 

Cửu Thiên cười nói: “Cũng được. Cảm ơn Hỏa tiền bối đã mở tiệc chiêu đãi. 

Hỏa Đan Thư xua tay nói: “Chuyện nhỏ mà thôi. Có thể mời Cửu Thiên công tử ăn một bữa cơm, là vinh hạnh của tôi. Cửu Thiên công tử cũng đừng gọi tôi là Hỏa tiền bối nữa, tôi là Thống lĩnh nội môn của nhà họ Hỏa, cậu và những người khác gọi tôi là Hỏa thống lĩnh là được rồi. Cửu Thiên công tử, tôi cũng sẽ đi thẳng vào vấn đề, nói thẳng luôn. 

eyJpdiI6InZ3M3dSN2NOdEVnSUo3b0loeDFEUVE9PSIsInZhbHVlIjoiT0VKcVh5SGRCTzBIN3ArenhXeWlqeGRvNHRCYVdYTzNlQ3M5ZzNJYnV6UmxzYVV2NFQ1TGMxb3B2Qlhoa29nZ3R0Z3NNeFd0b01JckNDMUd2XC9GbXpJdVF5Y2RXY0xab0RYVVRmeFJkXC81Z3NrZHF5bFk3d0NNakdCXC9id1REUmlxKzhTTjJPcHpcL1VmUEJIRjhBZ3ZiT0tIUEJ2XC9VeUo3WE9YaWZDUFZCQnNJTlwvdTVLUk9oWjk1dTJoVmhDYXg5ZnlIRExFeDJIVDY3NEVjUWYwMUlUb1F1VHdBWVQrVGRDTG5FMHpRSlF3cmtrNitYTU55TlpTelFvck8xTFRmU0hIWFJMajR3ZUJqRGJpUjdwYzZ5R3c9PSIsIm1hYyI6IjEzNTdhZjA5ZWQwYTFkOTA3MWZhYjIwZDQ0NWUwMzA5NDRmNWViOTVjNzkxMmJmMjg3YmNkYTZkNDU3MmJiMGQifQ==
eyJpdiI6IjdNODVPNEw0TmhIOGpHalpEVHYxT1E9PSIsInZhbHVlIjoidVJnTVUwMmI5d2dPbnFieFwveHFcL2FmTUhcL0w3ZUZhM3U3T3BlYW5vd2pPTlJMd2ZwYnpBTlpWaTlEejdGd3hCXC9kb0wxTFBSR0MzMmtITU1UNFZQYUNDN0dMMmdncWdjdmxxTXRGRmw5SnBINWFtUXhBc3pqUFwvS3pYVzVPY3pSd2dcL0hFTHNHM1o0RzBETSt3M3o0QmRzZkxqVEhtU1lNb21maU1VZ2IzZjVmcmZVNGxIeUhrZ0tTOCtzbmNlUWtQNHBFdUVzQkp1a2pka1wvYVlOZHdqeWJoXC83dW51U2dKNEdwcWk5U0FaNDUwPSIsIm1hYyI6IjE3ODcxNzM2NGI1ZGMwNTdlZDMyMzIwOWRlZjY2NmJiYzA1ZGQwNTFkYWI0MmUxYWZkYTZiYjJjYTkyMzhmOGEifQ==

Hỏa Đan Thư gật đầu nói: “Đúng vậy. Tôi không thể đảm bảo địa vị của cậu ở nhà họ Hỏa có thể cao đến mức nào. Dù sao cậu cũng không phải người của nhà họ Hỏa chúng tôi. Nhưng chỉ cần ở dưới trướng tôi, tôi có thể đảm bảo ít nhất cậu cũng là một chấp sự, cũng có thể nhận lệnh bài của nhà họ Hỏa, hưởng tất cả quyền lợi của nhà họ Hỏa ở nước Đan Thánh. Cửu Thiên công tử, tin tôi, ở nước Đan Thánh, không biết có bao nhiêu người tình nguyện liều mình để được vào nhà họ Hỏa tôi làm một tên đầy tớ trông coi cửa”

Ads
';
Advertisement
x