CHƯƠNG 1502
Linh Bối ở bên cạnh đã cúi đầu xuống, cô ta phải cố gắng để mình không bật cười thành tiếng.
Trên mặt Cửu Thiên hiện lên sự cổ quái, nói: “Hỏa tiền bối, Hỏa thống lĩnh, từ trước đến nay tôi chưa từng nghĩ đến chuyện mình có thể làm một chấp sự ở nhà họ Hỏa. Như này đi, ông để tôi suy nghĩ mấy ngày, thế nào?”
Hỏa Đan Thư cười nói: “Được, đương nhiên là không vấn đề gì. Như này đi, tôi biết ba ngày sau Cửu Thiên công tử sẽ giao dịch với chủ cửa tiệm thuốc Đan Hỏa, chi bằng lúc đó Cửu Thiên công tử cho tôi đáp án, cậu thấy thế nào?”
Cửu Thiên giả vờ suy tư một lúc, nói: “Được, Hỏa thống lĩnh, ba ngày sau gặp.
Hỏa Đan Thư cười vô cùng vui vẻ, cầm ly rượu lên nói: "Cửu Thiên công tử, tôi đợi cậu đến. Cho dù xem xét cả nước Đan Thánh cũng chả có mấy người giống như Cửu Thiên công tử. Tôi có thể cho cậu đãi ngộ tốt nhất, để những ngày tháng sau này của cậu một bước lên mây. Hãy tin tôi, tin thực lực của nhà họ Hỏa!”
Một hơi uống cạn, Hỏa Đan Thư đặt ly rượu xuống, sải bước đi ra ngoài.
Cửu Thiên và Linh Bối ngồi ở đó, cũng không hề có ý muốn tiễn ông ta.
Nhìn bóng lưng của Hỏa Đan Thư biến mất trong tầm mắt, cuối cùng Linh Bối cũng không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.
“Cửu Thiên, ông ta lại còn muốn mời chúng ta đến nhà họ Hỏa. Đây có tính là dẫn sói vào nhà không!”
Cửu Thiên cười nói: “Còn chưa biết ai là sói đâu. Nói thật, anh có chút dao động với đề nghị này của ông ta. Lần đầu tiên chúng ta đến đây, không biết một cái gì, nếu như có thể ở trong một gia tộc lớn, làm chuyện gì cũng khá thuận tiện. Hơn nữa dễ dàng tìm được thứ mà chúng ta muốn.
Linh Bối cau mày nói: “Nhưng, Cửu Thiên, đó là nhà họ Hỏa đấy. Chúng ta đã giết chết người của bọn họ, còn bắt cóc tam thiếu gia của bọn họ. Điều quan trọng nhất là, ở nhà họ Hỏa đã có người nhìn thấy diện mạo của bọn tôi. Nếu như bọn tôi đến nhà họ Hỏa, chả phải sẽ bị lộ tẩy ngay lập tức sao!”
Cửu Thiên gật đầu nói: “Đúng vậy, đây cũng chính là điều mà anh lo lắng. Bỏ đi, chúng ta đi thẩm vấn vị tam thiếu gia kia trước đã. Có lẽ một mình hắn ta cũng có thể cho chúng ta biết được tất cả tin tức. Như vậy chúng ta không cần phải dựa vào sức mạnh của nhà họ Hỏa nữa.
Hai người nói xong thì đứng dậy, đẩy cửa phòng chuẩn bị đi ra ngoài.
Nhưng, đúng lúc này, nhân viên ở bên ngoài cửa chặn bọn họ lại nói: “Hai vị quá khách các người đã cơm nước xong rồi ạ? Mời đi theo hướng này, vị đại nhân lúc nãy đã đặt phòng cho hai người, số chữ thiên, là căn phòng thoải mái nhất, mời đi theo tôi.
Cửu Thiên cau mày nói: “Đặt rồi?”
Cửu Thiên quay đầu nhìn Linh Bối.
Linh Bối cười nói: “Phòng miễn phí tội gì không ở.
Cửu Thiên gật đầu, nhân viên lập tức dẫn hai người đi về phía sau.
Xuyên qua đại sảnh, đi đến sân sau, Cửu Thiên có chút kinh ngạc.
Ở phía sau tửu lầu ồn ào này lại là một nơi rất yên tĩnh.
Hòn non bộ, đình, vườn hoa đều đủ cả.
Tiếng ồn ào dần biến mất, nhân viên dẫn Cửu Thiên và Linh Bối đi vào một căn phòng rất lớn.
Rộng rãi, sạch sẽ, ngăn nắp và tráng lệ.
Trong căn phòng, từ đồ nội thất đến sàn nhà đều là đồ tốt có phù văn, theo sự miêu tả của nhân viên, chỉ cần hất tay, không cần sử dụng lực đã có thể điều khiến tất cả mọi thứ trong căn phòng này.
Bên trong có một số phù văn mà khi Cửu Thiên nhìn thấy cũng phải âm thầm tặc lưỡi.
Thực sự tinh xảo và thiết thực!
Ví dụ phù văn để cửa tự động đóng mở, phù văn điều khiển bàn ghế, v.v...
Nhân viên cúi người rời đi, Cửu Thiên hất tay về phía cửa phòng, cửa phòng lập tức đóng lại. Phù văn trên cửa sáng lên, chỉ sợ bên ngoài có dùng rìu cũng không phá được.
Cửu Thiên cẩn thận kiểm tra mọi thứ xung quanh, sau khi xác nhận không có bất kỳ phù văn và trận pháp khả nghi nào, Cửu Thiên lại thả lão Cửu ra.
“Kiểm tra kỹ càng, đừng bỏ qua bất kỳ ngóc ngách nào. Phát hiện có động tĩnh khả nghi, lập tức phá hủy
Cửu Long Huyền Cung Tháp lớn tiếng đáp lại, vô số tia sáng hóa thành sợi tơ bắn ra bốn xung quanh.
Cửu Thiên và Linh Bối ngồi xuống, sau đó Cửu Thiên nói với tiểu Hắc ở trên vai: “Lôi tên tiểu tử kia ra ngoài đi!”
Tiểu Hắc lao vào thắt lưng, sau đó kéo Hỏa Thịnh ra.
Cái đuôi tát vào mặt Hỏa Thịnh mấy cái, khuôn mặt của Hỏa Thịnh lập tức sưng lên.
Nhưng, cuối cùng hắn ta cũng tỉnh lại!
Hỏa Thịnh ngẩng đầu lên, nhìn Linh Bối và Cửu Thiên đang ngồi trước mặt hắn ta.
Hỏa Thịnh lập tức muốn hét lên và bỏ chạy.
Tiểu Hắc dùng móng vuốt rồng giữ lấy hắn ta, đôi mắt rồng khổng lồ nhìn chằm chằm vào Hỏa Thịnh, khiến cả người hắn ta run lẩy bẩy.
Cửu Thiên nhìn hắn ta nói: “Dám hét lên một tiếng, chặt một cánh tay, hai tiếng phế bỏ tứ chi, ba tiếng sẽ lấy mạng của anh.
Hỏa Thịnh cúi đầu xuống, thuận theo số mệnh nói: “Cậu nói đi, tôi sẽ không hét lên.
Cửu Thiên nói: “Rất tốt. Bây giờ, câu hỏi thứ nhất. Anh có biết, Thánh Linh bổ thiên thụ không?”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất