CHƯƠNG 1503
Hỏa Thịnh kinh ngạc, ngẩng đầu lên, nhìn Cửu Thiên nói: “Cây Thánh Linh bổ thiên? Cậu hỏi cái này làm gì?”
Cửu Thiên cách không trung tát một cái lên mặt Hỏa Thịnh, lực rất mạnh, đã đánh gãy hai chiếc răng của Hỏa Thịnh. Hỏa Thịnh lập tức phun ra máu tươi, ủ rũ ngã xuống đất.
Cửu Thiên nói: “Anh hỏi quá nhiều. Tôi đã nói rồi, tôi hỏi anh trả lời, còn nói mấy lời vô nghĩa, thì người không cần trả lời nữa, mà sẽ lập tức đi gặp Diêm Vương.”
Hỏa Thịnh bật khóc, có lẽ cả đời này của hắn ta chưa từng chịu sự sỉ nhục như thế này.
Hỏa Thịnh đột nhiên hét lên một tiếng xé ruột xé gan.
“Cậu giết tôi đi. Tạp chủng đáng chết, rác rưởi của võ giả, có bản lĩnh thì giết chết tôi đi. Tôi là tam thiếu gia của nhà họ Hỏa, giết chết tôi, cả nhà cậu từ nhỏ đến lớn đều sẽ phải chôn cùng tôi. Cậu có dám không? Cái đồ tạp chủng nhà cậu!”
Hai mắt Hỏa Thịnh đỏ ngầu, tia sáng sự sống trên người vẫn sáng lên.
Cửu Thiên thờ ơ nhìn hắn ta, giống như thần linh nhìn sâu bọ.
Cửu Thiên đứng dậy, đi đến trước mặt Hỏa Thịnh, đưa tay ra, một luồng canh khí chui vào trong người Hỏa Thịnh.
Nguyên khí trên người Hỏa Thịnh lập tức sụp đổ.
Toàn thân co giật kịch liệt, sự đau đớn vô biên xâm chiếm cơ thể Hỏa Thịnh.
Cửu Thiên có thể cảm nhận được thức hải xao động của Hỏa Thịnh và cơ thể sắp tan vỡ.
Gần như chỉ trong nháy mắt, Hỏa Thịnh đã trải qua sự đau đớn đến mức hôn mê, rồi lại đau đến mức tỉnh lại, liên tục không ngừng nghỉ, mấy lần liên tiếp, Hỏa Thịnh đau đớn đến mức muốn tự sát.
Một lúc sau, Cửu Thiên thu lại canh khí, nhìn Hỏa Thịnh đã hoàn toàn kiệt sức, vẻ mặt đau đớn, nhưng vẫn chưa hôn mê nói: “Tam thiếu của nhà họ Hỏa. Tôi nhất định phải nói cho anh biết, đôi khi cái chết không phải là cách giải quyết vấn đề. Bản thân tôi không biết tra tấn người khác, nhưng tôi biết một số cách thẩm vấn đơn giản mà lại có hiệu quả rất tốt, khiến người khác hận không thể đập đầu mà chết. Nếu như anh còn muốn thử, tôi sẽ chơi đến cùng với anh. Tôi muốn xem xem, tam thiếu gia của nhà họ Hỏa khí phách như thế nào!”
Cửu Thiên nói xong, lại nhấc tay lên.
Đột nhiên, Hỏa Thịnh hoàn toàn sụp đổ. Nước mắt rơi như mưa, cả người run rẩy nói: “Đừng, đừng. Ta nói, ta sẽ nói hết. Ngươi đừng dày vò ta thêm nữa!”
Cửu Thiên gật đầu, đứng dậy, ngồi xuống, thờ ơ nói: “Vẫn là câu hỏi lúc nãy. Anh có biết cây Thánh Linh Bổ Thiên không?”
Hỏa Thịnh gật đầu nói: “Tôi biết. Cây Thánh Linh Bổ Thiên là một trong ba thánh vật của nước Đan Thánh, tọa lạc tại tháp Bát Trọng Thiên của nước Đan Thánh” Cửu Thiên kinh ngạc nói: “Bát Trọng Thiên? Ai cai quản?
Hỏa Thịnh nói: “Nghe nói là năm đại gia tộc luân phiên phái tôn giả trông chừng”
Cửu Thiên âm thầm nghiến răng, nếu như vậy, chuyện sẽ trở nên càng khó hơn.
Nhưng những điều này cũng có thể đoán trước được, cây Thánh Linh Bổ Thiên là một thứ quan trọng như vậy, nếu không có ai cai quản mới là điều bất thường.
Suy nghĩ một lúc, Cửu Thiên nói: “Vậy nhựa của cây Thánh Linh Bổ Thiên thì sao? Ở nước Đan Thánh quốc có nơi nào bán không?”
Hỏa Thịnh lắc đầu nói: “Nhựa cây của Cây Thánh Linh Bổ Thiên, là một trong số bảo vật của trời đất. Chỉ có gia chủ của năm gia tộc lớn và quốc chủ của nước Đan Thánh mới có thể dùng, sao có thể được bán ở những nơi khác.”
Cửu Thiên cau mày nói: “Chỉ có sáu người? Không còn ai khác?”
Hỏa Thịnh suy nghĩ một lúc, không nói gì.
Cửu Thiên hét lên: “Nói, nói thiếu một từ, tôi sẽ cho anh nếm thử thế nào gọi là cực hình”
Cả người Hỏa Thịnh run lẩy bẩy, nói: “Nghe nói lần trước ở đại hội Đan Thần, quốc chủ đã lấy ba giọt nhựa cây làm phần thưởng cho người đứng nhất trong đại hội Đan Thần.
Trong lòng Cửu Thiên có chút kích động: “Đại hội Đan Thần? Khi nào đại hội Đan Thần mới được tổ chức lại?”
Cửu Thiên bắt đầu đi đi lại lại trong phòng, suy nghĩ xem phải làm như thế nào.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất